Lưu thủy hạ sơn phi hữu ý
Bạch vân xuất tụ bản vô tâm
_()_

Nước chảy xuống đồi không cố ý
Mây ra khỏi núi vốn vô tâm
_()_





Cập Nhật:



Thông Báo:





Liên Lạc:


729 Wilton Rd.
Peterborough, NH 03458
Phone: 603-784-5244
email: tvbaochon@gmail.com or thichtueman@gmail.com
Lời Tạm Biệt

Tôi về để lại trong tôi.
Ngôi tu viện nhỏ Thầy tôi một mình.
Một mình nghịch cãnh vây quanh.
Như thuyền ngược gió loanh hoanh tay chèo.
Tôi về nghe tiếng thông reo.
Nhạc trời xa vọng gió heo may buồn.
Tiển Thầy nước mắt con tuôn.
Thôi đành cách mặt cho buồn vợi xa.
Chúc Thầy nhập thất thăng hoa.
Đường tu miên viễn Ta Bà độ nhân.

Thanh Đạo 27-11-2010

Con cảm tác bài thơ này sau khi nghe bài giảng Chủ Trương Thiền Trang Bảo Chơn.

Nhắn ai đến với Bảo Chơn
Nhớ lời Thầy giãng Thiền Tông rõ ràng
Giữ tâm cho khéo nhẹ nhàng
Bát phong cứ thổi mountain vẫn yên
Temple một cõi Chân Nguyên
Phải chăng nhiều kiếp nhân duyên mới tìm
Tử sinh sâu nặng một niềm
Chớ quên ngày tháng im lìm trôi mau
Mặc cho các pháp lao xao
Tánh không giả tướng phải nào của ta
Cả thân tứ đại sanh ra
Cũng từ nghiệp báo Ta Bà đến đây
Vọng tâm như thể gió mây
Gió lay mặc gió mây mù chẳng xua
Y lời Tổ dạy ngày xưa
Mắt nhìn biết Thấy cảnh lừa được chăng
Mỗi người hãy thắp giác đăng
Phản quan tự kỷ tâm nào không an
Thân người có được gian nan
Pháp này tích bởi thiện nhân trăm đời
Gửi người Phật tử mấy lời
Tùy duyên vui đạo thời thời thong dong

Thành Nghĩa

Thiền Trang Bảo Chơn - Kỷ Niệm Ngày Xuất Gia

Bốn mươi chín thu, trôi qua như giấc mộng
Đắng cay nhiều , bùi ngọt có là bao
Được mất, hợp tan, như bong bóng nước
Mái tóc đen huyền, nay điểm màu sương
Mới thấy lẽ vô thường, ôi ! vi diệu
Dừng lại bước chân, giang hồ lãng tử
Để quay về sống lại với Chân Tâm
Nay xin trả cho đời mái tóc bồng
Cho giọt nước cam lồ soi nẻo sáng
Mảnh tình riêng từ nay xin khép lại
Mở rộng lòng trải đền khắp muôn loài

Nam Mô Phật Bổn sư Thích Ca Mâu Ni
Thích Nữ Chơn Ngộ Tâm
Sunday Mar, 14-2010 10:00 am

Giã biệt Thiền Trang Bảo Chơn

Gió rừng reo vi vút 
Giọt mưa tí tách rơi
Tuyết trắng cả ngọn đồi
Bên ngoài hơi sương lạnh
Lòng ấm ánh đạo tâm
Phiền não rơi rụng sạch
Theo mái tóc trần gian
Nhẹ nhàng tâm an lạc
Hải đảo con tìm thấy
Từng bước chân cô đơn
Giữa chợ trời chông gai
Vượt qua muôn thử thách
Luôn vửng lấy tay chèo
Để đến bờ bên ấy
Để khỏi phụ lòng Thầy
Đã vì con khai thị.

Thích nữ Chơn Ngộ Tâm

Xuân 2011, Năm Mới Con Kính Chúc Thầy Đầy An Lành

Cửa từ bi rộng mỡ
Tùy hoàn cãnh hiện thân
Quyết lòng độ chúng sanh
Tìm đường ra giãi thoát
Nên cuộc đời hoằng pháp
Với hạnh nguyện Quan Âm
Về ẩn sâu núi rừng
An trú trong thiền định
Trời Bảo Chơn thanh tịnh
Mây tuyết kết ngàn hoa
Dâng khắp cõi ta bà
Đầy pháp mầu hiện hữu

Kính tặng Thầy mùa xuân Tân Mão, Lăng Quyên

Xuân 2013, Chúc Xuân Nguyện Cầu

Xuân đến con có đôi lời xin kính chúc
Chúc luôn bạn bè phật tử Bảo Chơn,
Một năm qua tu học có giận hờn
Xin qúy Thầy và đại chúng tha lỗi,
Bỡi tham sân si còn, nên nông nổi
Nguyện từ bỏ không tái phạm nữa đâu
Xuân này con phát nguyện lại từ đầu
Để xuân sau con có phần tiến bộ
Rồi một ngày nào đó con tỏ ngộ
Rằng thế gian là lẽ vô thường
Có gì đâu mà phải vấn vương
Con quyết tu cho đến ngày giải thoát.

Chơn Hiếu Tịnh

Xuân 2013, Bài Không Tên

Ký ức sẽ phai nhạt
Thời gian sẽ trôi qua
Tình cảm sẽ thay đổi
Bạn bè sẽ đi xa.

Nhưng trái tim bé nhõ
Đang đạp mạnh trong ta
Là nguồn vui bất tận
Vì Ta chính là Ta

Phật tử Phương Huyền

Con Đường Dẫn Đến Ngày Vui

Là hương là sắc mượt mà
Nâng niu một đóa Xuân hoa tím màu
Thấy hoa lòng xót xa đau
Đây kia rồi cũng khóc nhau Vô thường

Xuân & Hoa

Ái sinh lắm nỗi đoạn trường 
Luân hồi chuyển tiếp cũng dường ấy thôi
Đám mây phiêu bạt lưng đồi
Sương rơi hay ngọc trong đôi mắt người

Con đường nào đến ngày vui
Khơi lên đóm lửa đã vùi tro than
Mỗi bước đi mỗi viên thành
Ma-ha Bát-Nhã tâm kinh nhiệm mầu

Bích Khuyên

Chỉ Một Vần Trăng

Khi còn là đứa trẻ
Tập cho nói, cho đi
Chỉ trong vòng vài tháng
Có thể nói và đi.

Về sau đứa trẻ ấy
Phải mất cả một đời
Tập không nói nhiều lời
Tập ngồi yên, im lặng.

Thế rồi đến một lúc
Nói nính cũng tinh khôi
Đạo đời không lối khác
Chỉ còn vần trăng thôi.

Phật Tử: Phương Huyền

Hát Khúc An Bình

Chân đi còn lấm bụi đường,
Câu thơ rũ sạch đoạn trường thế gian.
Trải qua năm tháng gian nan,
Ngoảnh đầu nhìn lại thấy tàn dáng xuân.

Giờ đây tóc đã trắng ngần,
Ngắm nhìn thế sự, phù vân rõ ràng.
Bước đời còn vẫn lang thang,
Làm sao từng bước sen vàng nở hoa.

Hoa Đời, hoa Đạo vui hòa,
Cùng dâng hương sắc, sáng lòa pháp thân.
Giác rồi Vọng chuyển thành Chân,
Ngộ rồi hát khúc thanh tân an bình…

Dứt vòng sinh tử, tử sinh,
Vượt ngoài ba cõi tâm bình như nhiên.

Mật Nghiệm
Cali 23/3/2013

Mừng Phật Đản Sanh

Mẫu hậu Ma Da rời cung vương,
Tay vịn cành vô-ưu bên đường.
Quê mẹ còn xa, Ngài dừng bước,
Thái tử ra đời, đón ánh dương.

Hoa trái mùa, đua nhau rực rỡ,
Chim líu lo, tựa cảnh trong mơ.
Sương trên cành ban mai lấp lánh,
Nắng huy hoàng đón Phật đản sanh.

Thái tử Sĩ Đạt Ta chào đời,
Vua Tịnh Phạn rao truyền khắp nơi.
Ngai vàng có ấu vương thừa kế,
Nỗi lo buồn canh cánh, nhẹ vơi…

Hài nhi bảy bước, sen hé nở,
Tay chỉ trời, chỉ đất tuyên ngôn:
“Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn,
Vô lượng sanh tử ư kim tận hỷ”

Đến nay, hơn hai thiên niên kỷ,
Vẫn sáng ngời lẽ Đạo huyền vi.
Thầy của trời người, con lễ bái,
Giáo pháp Ngài soi lối con đi…

Mừng Phật đản, chúng sanh tha thiết,
Tấm lòng thành xin Phật chứng tri…
Hoa tâm nở đoá sen tinh khiết,
Kính dâng lên đức Phật từ bi…

Tuệ Kiên

Thu Vắng

Dáng thu vàng trong nắng
Linh hồn thoát thiên thai
Gió lùa nghe khắc khoải
Duyên nối duyên trùng lai.

Lang thang trên đồi vắng
Tay hứng giọt nắng mai
Thả hồn trong hoang vắng
Rơi lạc trốn bồng lai.

Bất chợt thu thức giấc
Trúc mình khỏi mơ say
Miễm cười khe khẽ nhũ
Vừa trãi cơn mộng dài.

Chuông chùa đâu vọng đến
Đưa thực tìm bản lai
Từng hồi chuông đốn ngộ
Liên Hoa mọc giữa đài.

Huyền Hạnh
Oct 27. 13

Web Master: pham_hong@yahoo.com